Sunday, May 21, 2017

HUY CHƯƠNG Biếm thi THA HƯƠNG










Biếm thi THA HƯƠNG

 HUY CHƯƠNG
(tặng nhà văn, nhà thơ, các cụ, các bác áo gấm về làng rồi "hồ hởi phấn khởi" được nghe gọi là Vịt Kìu, viết tuỳ bút khen những trung tâm du lịch của vẹm xinh tươi, dụ người khác về thăm quê hương... rồi lại vỗ ngực  nhận mình trung thành với Quốc Gia,  yêu quân đội VNCH, yêu tổ quốc VN và chống cộng một cây xanh lè!)



Muốn khen Việt cộng đổi thay
Cứ khen, vì ở xứ này Tự Do!
Đã cong bút khen lò cộng sản
Sao còn đi tị nạn xứ người ?
Khen rằng mọi thứ khác rồi
Nhà lầu, biệt thự khắp nơi mọc đầy
Khen quê được thế này, tươi đẹp
Là do công của vẹm tạo nên
Trung tâm du hí,  công viên
Danh lam thắng cảnh ba miền thiệt xinh!
Dân sống cảnh thanh bình giàu có
Không còn người khốn khó đau thương
Nên về thăm lại quê hương
Để mà sống cuộc đế vương kẻo hoài
Chùa Trấn Quốc kề vai ngắm nguyệt
Thuyền Hương Giang tha thiết tình trao ....

Này,  hồ tốt rứa, tại sao
Không về sống với đỉnh cao một nhà ???
Sống chi nước người ta,  trôi nổi
Bám vào tiền xã hội Cờ Hoa ?
Về quê lạy đảng dâm tà
Rồi tuyên truyền kiểu hợp hoà, yêu thương !?

Khen nức nở "thiên đường" nhà đảng
Có thua gì miệng cán trung ương
Khen thì về với “thiên đường”
Để xem bác đảng vô lương cỡ nào !
Đừng áo gấm ồn ào "du nịch"
Rồi viết khen thành tích nhà hồ
Nghe sao giống kiểu văn nô
Như chàng Tố Hữu bưng bô ba đình !

Muốn tráo trở giao tình với vẹm
Bởi không còn biết thẹn là chi
Cứ giao, và cứ nâng bi
Nhưng đừng tùy bút kiểu ni, hoả mù !!!

Dân tị nạn không ngu đâu nhé
Nhìn tên nào phản phé, biết ngay!
Thờ ma cộng sản thế này
Mà khoe chống cộng thì hay thí bà
Thế nào bác đảng nhà ta
Cũng cho đám vịt1 một toà huy chương !!!

Tha Hương


1/ Vịt kìu yêu lước VC.

TỔ QUỐC ƠI CON CÓ TỘI VỚI NGƯỜI !




TỔ QUỐC ƠI
CON CÓ TỘI VỚI NGƯỜI !



 "Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách"
Thịnh suy này trách nhiệm của ta thôi
Tổ Quốc ơi, con có tội với Người
Để Việt cộng dâng cho Tàu đất nước !!!
    *
Tội của con là đớn hèn, nhu nhược
Không biết ta mà cũng chẳng hiểu người
Ỷ lại, cầu an, ngại khó, buông xuôi ...
Và chưa thực hết lòng cho tổ quốc
   * 
Miệng yêu nước, lòng mấy phần cho nước?
Hay yêu mình, yêu tiền bạc, yêu ngôi ?
Thấy bất công, con cũng chẳng một lời
Mặc trung nghĩa bị gian đồ bức hại  !
    *
Mặc tài đức bị đắng cay oan trái
Ngoảnh mặt kệ bày bỏ lửa phun dơ
Rồi khỏa lấp rằng huyền thoại Âu Cơ
Cũng chia cắt ngay từ trong trứng nước !!!
    *
Bày tặc tử bốn ngàn sau bắt chước
Cắt cắt chia chia thây mẹ nát nhừ !
Vết cắt Hiền Lương tháng Bảy Năm Tư
Rồi đến Nam Quan, Hoàng Sa, Bản Giốc ...
    *
Mỗi vết cắt là vết hờn dân tộc
Là vết đau muôn thuở chẳng phai nhoà
Và hôm nay vết cắt Formosa
Làm nhức nhối bao lòng người quốc sĩ !!!
    *
Mỗi vết cắt là vết nhơ thế kỷ
Để tội đồ - Việt cộng - được dài ngôi
Mất dấu quê hương, di lụy giống nòi
Vì bị đảng xô vào đường diệt chủng !!!
    *
Tại con nghĩ tay không dao không súng
Nên ươn hèn chẳng dám đứng vùng lên
Mà không biết rằng dù chẳng cung tên
Nhưng dũng mãnh là tình yêu Tổ Quốc !!!
    *
Tình yêu ấy từng kiêu hùng giữ nước
Từng kiên cường phá Tống lại Bình Chiêm
Từng sa trường tan nát giặc Mông - Nguyên
Từng trốn chạy của bày đàn Tô Định 
    *
Khi nước lâm nguy, lương tâm là lịnh
Phận công dân, trách nhiệm phải lo tròn
Xin anh linh tổ quốc giúp chúng con
Thêm dũng cảm rửa hờn oan sông núi
    *
Dân đã biểu tình Sài Gòn - Hà Nội
Đảng côn đồ từng nhóm đánh dân tan
Nhưng bên nhau, đồng loạt, khắp Việt Nam
Cùng đứng dậy thì đảng Hồ tan biến !
    *
Cùng đứng dậy hô vang lời quyết chiến
Thì súng nào đánh gục được lòng dân ?!
Đảng giết dân lành, bán nước, vong thân
Thì giải đảng để giống nòi cất cánh !!!
   *
"Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách"
Thịnh suy này trách nhiệm của ta thôi
Tổ Quốc ơi, con có tội với Người
Nếu để đảng dâng cho Tàu đất nước !!!


Ngô Minh Hằng

  

Saturday, May 20, 2017

BỔN PHẬN CÔNG DÂN

 




BỔN PHẬN CÔNG DÂN 



Tôi chỉ làm bổn phận của tôi thôi
Bổn phận một người Việt Nam tị nạn
Vì ngày Bảy Lăm, bày đàn cộng sản
Đánh chiếm miền Nam, cướp của, giết người
*
Nước hóa nhà tù, dân Việt chúng tôi
Thành…tội phạm, thành con giun cái kiến
Hạnh phúc tự do cộng vồ, cộng chiếm
Già trẻ, gái trai, khốn nhục, đọa đày
*
Trẻ mới sinh ra đã phải ăn mày
Già trắng tóc vẫn còng lưng bươi rác
Gái mười lăm biết ra vào khách sạn
Bạo lực học đường khi mới mười hai
*
Mười tám, hai mươi đã xếp hàng dài
Không áo, không quần chờ người ngã giá
Những tên ngoại nhân vô luân, xuồng xã
Và lũ con buôn đói bạc, đen lòng
*
Từ buổi đảng vào, đau núi đau sông
Vì sông núi, đảng bán, dâng Tàu cộng
Biển Việt Nam ngư dân đang rẽ sóng
Tàu giết dân, đảng cúi mặt, câm lời !!!
*
Quần đảo Hoàng Sa máu thịt bao đời
Nay Tàu cộng xây phi trường, công thự
Ôi, càng nói, càng đau dòng quốc sử
Đảng bán cả rồi Bản Giốc, Nam Quan
*
Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang
Đâu cũng thấy Tàu xây làng, dựng trại
Chúng được tự do nghênh ngang đi lại
Hơn dân Việt Nam trên đất nước mình !
*
Nhìn nỗi đau này không thể làm thinh
Nên tôi phải thét lên lời oan khuất
Tố đảng giết dân, bán quê, cướp đất
Là tôi làm bổn phận của tôi thôi !
*
Xin hãy nhớ cho, dưới ánh mặt trời
Kẻ gian ác thì chết vì gian ác
Còn SỰ THẬT sẽ thăng hoa, tươi sáng
Sẽ lớn lên, tồn tại với thời gian
*
Ai ác, ai tham, kẻ ấy phải tàn
Định luật ấy từ ngàn xưa đã thế
Điểm mặt độc tài, thét lời thế hệ
Là tôi làm bổn phận của tôi thôi !
*
Bổn phận thiêng liêng của mỗi con người
Với tổ quốc, với quê hương, dân tộc
Dù kết qủa chưa như tôi ước mộng
Nhưng tôi đã làm bổn phận của tôi
*
Như thế là tôi mãn nguyện lắm rồi
Dù tôi có trở về cùng cát bụi
Đồng bào tôi vẫn hiên ngang tiến tới
Diệt quốc thù, làm bổn phận công dân !!!



Ngô Minh Hằng


Thành tích cây người của đảng: 


Friday, May 19, 2017

TIẾNG VỌNG






TIẾNG VỌNG

 "Còn chúng tôi đang lưu vong trên chính quê hương mình. Hãy quí trọng cái tự do mà bạn đang có"  Đó là những chữ mà một người trong nước đã ghi lại trên Facebook của tác giả. Theo câu tâm sự và nhắn nhủ thì người bạn này ở Việt Nam và đang thấy mình bị lưu vong trên chính quê hương. Lưu vong trên đất khách, dù có tự do và các quyền làm người căn bản, nỗi cảm nhận lạc loài đã là điều khốn khổ.  Khi đang sống trên quê hương tổ quốc mình mà người dân lại có cảm tưởng lạc loài như kẻ lưu vong và nhắn người hãy quí trọng cái tự do mà người đang có thì nỗi đau khổ này phải to lớn lắm. Lời nhắn nhủ cho chúng ta thấy người bạn này hiểu thấu đáo cái đau vì không có tự do. Cảm được nỗi đau trong lời tâm tình đó, thi phẩm “TIẾNG VỌNG ra đời. TIẾNG VỌNG là tâm tư và tình cảnh tác giả cảm và thấy được trong cuộc đời tị nạn CS của chính mình vì sự việc này đã sảy ra với tác giả cũng như với những người còn trăn trở đến quê hương trong cộng đồng người VNTNVC của chúng ta.  Xin gởi về Quê Hương và Đồng bào tại VN hoặc đang tị nạn VC khắp năm châu. Riêng tặng người bạn đã viết lời này trong Facebook.)



Gần bốn mươi năm xứ người, tị nạn
Tôi xa quê tít tắp nửa địa cầu
Lạc lõng, cô đơn, thừa bè, thiếu bạn
Nhiều lúc nhớ nhà thức trắng đêm thâu
*
Ngồi đối vách, thương cho đời viễn xứ
Cho lạc loài tủi nhục kiếp lưu vong
Nhìn bóng quê hương nhập vào con chữ
Nghe nỗi đau trăn trở một bên lòng
*
Ôm cái chết tôi đi tìm sự sống
Cho chỉ một điều khát vọng tự do
Trong tự do, xót tù đầy nòi giống
Và thương quê, đòi đoạn mối tơ vò ...
*
Rồi từ quê, tiếng hờn chen tiếng khóc
Vọng ra rằng ôi, hai chữ TỰ DO
Với dân Việt Nam đang là giấc mộng
Quí nhất trên đời, thế giới biết cho !
*
Ai cũng hiểu nơi chôn nhau cắt rốn
Từ chào đời, gắn bó đã quê hương
Nhưng quê ấy cộng gieo đầy nguy khốn
Bán nước, giết nòi, nghiến nát tình thương ..
*
Khắp xã hội đầy gian hùng, thủ đoạn
Khánh kiệt lương tâm, thui chột công bình
Đảng nhìn dân bằng lòng thù, mắt đạn
Bằng bất lương, bằng luật pháp Ba Đình !
*
Dân nhìn nhau bằng dao găm, búa tạ
Bằng đảo điên, bằng trộm cướp, lọc lừa
Đứng giữa quê mà hồn nghe xa lạ
Vì quê mất rồi hương nụ ngày xưa !!!
*
Vì quê bây giờ nghênh ngang Tàu cộng
Hà Nội, Bình Dương,Đà Nẵng, Sài gòn
Nơi Chệt ở, những nhà cao cửa rộng
Dân Việt phần nhiều mái lá, chòi con
*
Vì dân Việt nhìn cộng Tàu ái ngại
Tàu hô lên, ta khúm núm thưa trình
Nếu đụng độ, chỉ cộng Tàu là phải
Còn Việt Nam oan trái hết về mình!
*
Vì cộng giết bao thiêng liêng tình cảm
Bao yêu thương nhân hậu tự tim người
Nên từ quê vọng ra lời ai oán
"Tôi lưu vong trên chính Việt Nam tôi !"
*
Ôi tiếng vọng làm lòng người quặn thắt
Ra chúng tôi, đi - ở, khổ như nhau
Người đi nhớ quê, mong về đỏ mắt
Kẻ ở thương mình xiềng ngục, hờn đau 
 *
“Chỉ có những con thú người vô cảm
Mới an nhiên chau chuốt bộ lông mình” 

(1)Chỉ có bọn Việt gian và cộng sản
Mới ngày đêm lo bảo vệ Ba Đình !!!
*
Mới ngày đêm tấn công người yêu nước
Ngậm máu phun và vu chụp tận tình
Người quốc gia không đảo điên ngạo ngược
Họ một lòng mong đất nước hồi sinh ...!!!


Ngô Minh Hằng


1/ Lấy ý từ câu:


Kính mời Quí Vị và Các Bạn vào thăm trang báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương :


Thursday, May 18, 2017

CẢM ƠN ĐỜI




CẢM ƠN ĐỜI
*

Cõi đời này, ai cũng bảo phù du
Nhưng hành xử, lắm người như vĩnh viễn
Ích kỷ, gian hùng, tham sân, qủy quyệt
Nên đau thương người tạo mãi cho người 
*
Lấy đắng cay làm kinh nghiệm cuộc đời
Tôi cố gắng học từng bài cho thuộc
Những bài khó, tôi âm thầm đốt đuốc
Học tới học lui vẫn thấy mình khờ
*
Tôi cảm ơn người vàng đỏ, lập lờ
Để tôi biết tri ân lòng trung nghĩa
Biết thù kẻ xô quê vào tử địa
Biết đứng lên nói tiếng tự tim người
*
Tôi cảm ơn người nham hiểm từng lời
Để tôi biết thế nào là lương thiện
Biết bất nhân song hành cùng hiếu chiến
Sẽ giết đi thế giới của an lành
*
Tôi cảm ơn người ganh ghét, tranh giành
Cho tôi hiểu nghĩa bao dung, san sẻ
Để thấy mình rất tầm thường nhỏ bé
Và ngưỡng mộ người đức độ, tài danh
*
Tôi cảm ơn người đã tạo chiến tranh
Cho tôi học câu nhín nhường, hòa ái 
Biết yêu hòa bình, tránh điều tranh cãi
Biết quí những lòng nhẫn nhục, ôn nhu
*
Tôi cảm ơn người chuyên dựng oán thù
Thích gắp lửa, thích phun người ngậm máu
Để tôi biết yêu từ bi nhân hậu 
Tránh cuồng ngôn vọng ngữ, thói trần gian
*
Tôi cảm ơn người qủy quyệt mưu toan
Lấy tôn giáo che hành vi gian trá
Khoe lạy Phật Bà, khoe thờ Thánh Giá
Cho tôi tin vào Đạo, chẳng tin người
*
Tôi cảm ơn người nhân nghĩa đầu môi
Nhưng bụng tị hiềm, dao găm, rắn rết
Cho tôi biết nhận ra người chính thiện
Dù họ vụng về, mộc mạc, đơn sơ
*
Từ biết suy tư cho đến bây giờ
Trường đời ấy, tôi chưa hề ngưng học
Nếu như cuộc đời không người hiểm độc
Thì ai biết ai đức độ, nhân từ !!!
*
Và dù cõi đời vốn dĩ phù du
Tôi vẫn cảm ơn thời gian tôi trọ
Cảm ơn vui buồn, đau thương, khốn khó
Đã luyện tôi lớn đủ để làm người
*
Đời còn dạy tôi luôn mỉm môi cười 
Cười ngay cả lúc tình người khánh kiệt
Khi tôi đi, thưa đây, lời vĩnh biệt
Gởi dương gian đôi tiếng "CẢM ƠN ĐỜI !!!"



Ngô Minh Hằng

Mời Quí Bạn thưởng lãm  Việt Nam Văn Hiến:

http://www.vietnamvanhien.info


GỞI NHỮNG KẺ ĐANG MƠ - Biếm thi THA HƯƠNG

Biếm thi THA HƯƠNG









GỞI NHỮNG KẺ ĐANG MƠ 
Gởi quân đội, công an nhân dân các cấp và tất cả mọi cơ cấu đã và đang là công cụ cho CSVN, những kẻ đang MƠ CÒN ĐẢNG, CÒN MÌNH . Vị nào có lòng với quê hương xin chuyển giúp về VN cho những người thân quen của quí vị, tác giả xin biết ơn.



Đảng phao "Còn Đảng, Còn Mình"
Cứ trung với đảng thì vinh, thì giàu
Nghe đảng bịp tưởng đâu là thật
Nên dùi cui anh tẩn dân lành
Dân lành có túp lều tranh
Đảng sai anh cướp và anh tận tình
Sao anh chắng đặt mình vào họ
Anh mất nhà, anh có hận không ?
Hận kia năm tháng chất chồng
Gộp vào bằng núi, bằng lòng đại dương
Thì lúc đó vô phương đảng sống
Và phận anh cũng giống đảng thôi
Này, anh hãy nhớ luật đời:
"Ý dân là ý của Trời" xưa nay
Anh phải biết điều này mới sống:
Phải lấy dân làm gốc, làm nền
Trọng dân thì đảng mới bền
Mị dân, ăn trước ngồi trên là nhào !
Nếu không có đồng bào dân tộc
Chỉ đảng thôi, đảng sống được à ?
Đảng, phường dại chợ khôn nhà
Đội Tàu, dân Việt đảng chà dưới chân
Cho nên khắp bàng dân thiên hạ
Biết đảng loài đá cá lăn dưa
Dân chờ trận gió cơn mưa
Gom hồ và đảng dân đưa xuống mồ
Nếu anh mãi ngây ngô mê muội
Không nhìn ra đảng cuội, lưu manh
Và anh là một trái chanh
Thì ngày đảng chết, có anh đi đầu !
Hãy tỉnh ngộ để hầu được sống
Về với dân, bỏ cộng ngay nào...
Đứng lên cùng với đồng bào
Giữ quê, diệt cộng đuổi Tàu nghe anh

Đừng mơ còn đảng còn mình !!!
Giấc hoang mơ ấy đang rình giết anh !


Tha Hương

ÁC GIẢ ÁC BÁO - Biếm Thi THA HƯƠNG

Biếm Thi THA HƯƠNG






ÁC GIẢ ÁC BÁO
(Nhân tin nhạc sĩ An Bình bị CSVN tuyên án tù 6 năm chỉ vì anh viết nhạc quê hương)


Sáu năm án đảng nhốt tù
Tội anh viết nhạc “giã từ làng quê”
Sao không viết trở về thăm đảng
Để đảng còn gỡ gạc đô na !
Viết chi bỏ xứ xa nhà
Đảng teo, đảng ngỡ rứa là…vượt biên
Sao không viết gom tiền Mỹ - Ngụy
Để đảng ta tích lũy thêm giàu
Và dù đảng mấy ma đầu
Cũng khen đảng chẳng mọt sâu tí nào
Rồi chúc đảng ngôi cao thống trị
Thì đảng ta khoái tỉ vô cùng
Có đâu nhạc xé, tay còng
Và thân anh bị tù ròng sáu niên !
Ồ, đảng bảo đảng hiền đấy chứ
Nước tự do dân chủ quá chời
Rứa mà dân viết nhạc thôi
Sáu năm sao đảng khơi khơi nhốt tù !?
Nhưng “TÀU LẠ” lù lù nó đến
Giết ngư dân trên biển nước nhà
Đảng sao tai điếc mắt lòa
Im như miệng hến? hay là đảng câm ?!
Bọn Tàu cộng giết dân chiếm biển
Đảng cúi đầu ngậm miệng thì thôi
Sao dân uất ức ra lời
Đảng sai du đảng tơi bời hành hung ?
Nhục cho mác “anh hùng diệt Mỹ”
“Diệt” bởi vì “nhất trí” mê đô “
Nào vì dân tộc, cơ đồ
Nếu không, sao bán cõi bờ Việt Nam ?
Nếu không, sao đảng làm dân khổ ?
Xô nước dân xiêu đổ, điêu tàn ?
Dân thành một đám DÂN OAN
Nhà dân bị đảng cướp làm của riêng
“Qui hoạch” bán lấy tiền đảng cất
Mặc dân lành đất mất, nhà tan
Đảng còn xé nhỏ Việt Nam
Bán cho Tàu cộng nhiều ngàn mẫu vuông
“Anh hùng” ấy là phường quốc tặc
Là một bày phản trắc, tham ô
Đồng đô nuôi sống đảng hồ
Nhưng đô đưa đảng đến bờ tự tiêu!
Bà dân biểu nói điều hiểu biết
“Rằng lòng dân chết tiệt niềm tin
Thì rồi cái đảng mẹ mìn
Thi nhau chết nổi, chết chìm vì dân!”*


Thương người viết nhạc vô ngần
Bị tù bởi lũ vô thần sáu năm!
Đảng mà đã để dân căm
Thì dân vùng dậy dân bằm đảng thôi
Đó là qui luật của đời
ÁC GỈA ÁC BÁO, đất trời công minh !



Tha Hương