Tuesday, March 21, 2017

TRÁCH NHIỆM VỀ AI???



















TRÁCH NHIỆM VỀ AI???

(Bài thơ này là tiếng thét đau thương của những người con gái Việt Nam lấy chồng ở các nước Hàn Cộng và Trung cộng để mong tìm cuộc đổi đời khi người cầm đầu đất nước là bày thảo khấu CSVN, chuyên giết dân, bán nước làm giàu mà  không đem lại cho dân được một cuộc đời ấm no tối thiế̉u. Là tiếng khóc của người mẹ, người cha khi ôm bình tro con gái. Là những giọt lệ tức tưởi, ngơ ngác của bày em thơ, thay vì nhận quà nước ngoài của chị thì lại nhận một hũ tro.)

               *
 
Má thắm môi tươi em đứng bên chồng
Trước lời chúc và cả lòng ganh tị
Người chồng nước ngoài xa xôi vạn lý
Đến Việt Nam môi giới cưới em về
                     *
Em đi lấy chồng bỏ lại làng quê
Bỏ lũ em thơ con Ba thằng Bốn
Bỏ mẹ cha với khoai sùng, sắn độn
Quyết đi xây mộng đẹp đổi thay đời
                      *
Mong gởi tiền về cho mẹ cha vui
Bớt đói bớt nghèo, nở mày nở mặt
Nhưng nào phải ai cũng đều may mắn
Lấy được chồng như ý nguyện, cầu mong
                     *
Khổ cho em, ôm mộng đẹp qua sông
Sông cạn nước, chơ vơ lòng bến đục
Ngày em lấy chồng là ngày vào ngục
Tuổi xuân ngà, mộng ngọc hóa tang thương
                      *
Thằng Bốn con Ba nhắc chị rất thường
Chờ qùa chị như ngày đi chị hứa
Người mẹ nhớ con ngó hoài ra cửa
Mắt rưng rưng khi chẳng thấy tin về
                      *
Cha thở dài lặng lẽ mỗi đêm khuya
Thương con trẻ dấn thân nơi xứ lạ
Sao chẳng thư về để nhà nhớ quá
Mẹ và em khắc khoải mỗi chiều buông ...
                      *
Rồi có tin em ...nhưng lại tin buồn
Em bị giết bởi người chồng ngoại chủng
Em đã sống cuộc hôn nhân tủi nhục
Lệ ngập đời và chết giữa hờn oan
                      *
Ngày em theo chồng áo cưới khăn voan
Ngày trở lại chiếc bình tro đơn độc
Mẹ ôm bình tro mẹ gào mẹ khóc
Thằng Bốn con Ba tức tưởi, ngỡ ngàng
                      *
Cha đứng lịm người, trời đất tan hoang
Trái tim nhỏ sao niềm đau lớn quá
Bởi vì đâu em lấy chồng xứ lạ
Để thành tro em mới được trở về ?
                      *
Tại nhà nghèo hay xã hội cuồng mê
Hoặc đạo đức đã tận cùng băng hoại ?
Ôi chữ ấm no sao mà oan trái
Với dân lành, từ quỉ dữ lên ngôi
                      *
Từ cổ chí kim chưa thấy trên đời
Thân con gái bán rao như hàng hóa
Chẳng miếng vải che, xăm soi, trả giá
Ôi thế này sao...gà vịt hay người ?
                      *
Nhìn chiếc bình tro, ai kẻ ngậm ngùi
Ai thắc mắc vì sao người gái Việt
Lấy chồng nước ngoài...và sao bị giết
Đau thương này trách nhiệm sẽ về ai…???



Ngô Minh Hằng


NHÀ NƯỚC ẤY KHÔNG XỨNG




NHÀ NƯỚC ẤY KHÔNG XỨNG

(Tin Net: Nhà nước Việt Cộng sai công an trấn dẹp buổi thảo luận về nhân quyền của một số thanh thiếu niên Việt Nam ở một công viên tại Sài Gòn ngày 5/5/2013. Nhiều em  bị công an VC đánh đổ máu và mang thương tích.)


Tại sao em bị đánh?
Mà bọn nào đánh em ???
Bọn nào thì cũng vậy
Tên nào đánh cũng hèn !
    *
Em chỉ cùng với bạn
Thảo luận về quyền người
Mà quyền người thì có
Ngay từ thuở nằm nôi
    *
Nay quyền người chúng cướp
Vùi dân xuống bùn đen
Cắt quê dâng Tàu cộng
Chẳng lẽ em cũng hèn ?
    *
Mà hèn như chúng nó
Thì đâu phải là người
Chúng cướp dân bán nước
Để trị vì trên ngôi !
    *
Em chỉ cùng bằng hữu
Bàn với nhau quyền người
Tại sao chúng đàn áp
Chúng đánh em...Trời ơi !!!

Chúng tự xưng nhà nước
Nhà nước mà giết dân
Đánh dân và bán nước
Nhà nước ấy ai cần !
      *
Nhà nước không giữ nước
Còn đánh giết dân hiền
Nhà nước ấy không xứng
Việt Nam ơi ...đứng lên !!! 


Ngô Minh Hằng



HOAN HÔ ÔNG PHÓ

 
HOAN HÔ ÔNG PHÓ

Hoan hô Ông Phó Chủ Tịch Cộng Đồng San Jose Vũ Huynh Trưởng
 
 
Nhìn ông đuổi bọn cờ sao
Không cho phép chúng lẫn vào, khuấy hôi
Rõ ràng, quyết liệt từng lời
Cuối cùng, chúng phải vội rời mà đi
Hoan hô ông Phó thiệt chì
Quốc gia, cộng sản ông thì phân minh
Ước gì các cộng đồng mình
Muôn người như một, Ba Đình phải tan !
Hoan hô sự việc Ông làm 
Tấm gương trung chính ngàn vàng sánh đâu !!! 
 

Ngô Minh Hằng

Sunday, March 19, 2017

DỪNG NGAY LẠI NHỮNG DÙI CUI NẮM ĐẤM ...









DỪNG NGAY LẠI
NHỮNG DÙI CUI NẮM ĐẤM ...

(Gởi các cấp lãnh đạo, mọi ban ngành trong quân đội, công an của nhà nước VC, những người đang mê mải chức, tiền, nhắm mắt bịt tai trước đau thương thảm họa của quê hương dân tộc mà cúi đầu làm công cụ cho đảng tư bản đỏ, tiếp tay bạo quyền Việt cộng ̣đàn áp khủng bố đồng bào VN. Mong các bạn giúp phổ biến rộng rãi đến bằng hữu của các bạn giùm.  Nmh xin cảm tạ.)

 

Dừng ngay lại những dùi cui nắm đấm
Vào miệng vào đầu vào ngực dân oan
Dừng ngay lại những chân giày tàn nhẫn
Đạp mặt người cùng nòi giống Việt Nam !
                          *
Anh có biết những nạn nhân khốn khổ
Họ là ai, anh đánh giết đấy không ?
Họ, những kẻ với anh cùng quốc tổ
Cùng màu da, cùng máu thịt Lạc Hồng !
                           *
Họ là chú, cha, cậu, dì, cô, bác
Là anh chị em, bằng hữu, đồng bào
Góp xương máu một thời xây dựng đảng
Rồi đảng lừa khi chễm chệ ngôi cao
                          * 
Đảng đã tham lam, bạo tàn, thống trị
Bán nước cho Tàu, khúm núm lạy thưa
Nhưng chà đạp dân, cướp, vơ từng tí
Anh giết đồng bào giùm đảng, thấy chưa ?
                          *
Đảng thưởng công anh, tăng lương, lên chức
Chức lương kia là mạng sống dân lành
Hãnh diện gì đâu, chỉ thêm ô nhục
Chức lương này do đánh mẹ, giết anh ...
                           *
Nhà của dân đảng cướp bằng "qui hoạch"
Non sông chung thì đảng cắt dâng Tàu
Dân đứng lên đòi, tại sao anh đánh ?
Ai đúng, ai sai, cứ hỏi hoàn cầu ...
                          * 
Đáng lẽ ra, các anh nên với họ
Cùng dân lành mà trừ diệt tàn hung
Sống để làm người, đừng làm giòi bọ
Có thương dân thương nước mới anh hùng ! 
                           *
Hãy đứng với dân đòi về tổ quốc
Tổ quốc chờ anh vá vết thương đời
Đừng "vô cảm" tiếp tay loài bán nước
Đừng sống đời ác thú các anh ơi !...
                           *
Dừng ngay lại những dùi cui nắm đấm
Vào mặt vào đầu vào ngực dân oan
Hãy quay súng vào lũ người tàn nhẫn
Đã giết dân lành, đã bán Việt Nam !



Ngô Minh Hằng

Saturday, March 18, 2017

Lời nhắn xin gởi đến hai vị thi sĩ Nguyễn Cung Thương - Saigon- VN. và Văn Quảng tại Việt Nam

   
Lời nhắn xin gởi đến hai vị thi sĩ Nguyễn Cung Thương - Saigon- VN. và Văn Quảng  tại Việt Nam

(Vị nào quen biết thi sĩ Nguyễn Cung Thương và Văn Quảng ở VN, xin giúp chuyển thư này. Nmh xin vô vàn cảm tạ.)

Thưa Nhị Vị Thi sĩ Nguyễn Cung Thương - Văn Quảng,

Năm 2007 tình cờ tôi đọc được thi phẩm "Gửi Súng Cho Tao" của thi sĩ Nguyễn Cung Thương trên DĐ. Bài thơ làm tôi xúc động và tôi có làm bài "Qùa Gởi Cho Anh" đáp lại. Bài thơ bay về VN đến tay thi sĩ Văn Quảng và thi sĩ Văn Quảng có làm bài "Xin Bà Con Bên Đó Phóng Sinh Cho Chúng Tôi"  gởi cho Nguyễn Cung Thương và Ngô Minh Hằng. ( Tất cả ba bài thơ đó tôi xin kèm theo trong email này.)

Nay, tôi có ý định in thơ và chọn ba bài thơ này, trong đó hai bài thơ của nhị vị để in vì muốn ghi lại một thời điểm rất quí và đặc biệt giữa những người Việt Nam cùng là nạn nhân của CSVN, tuy không quen biết nhau nhưng lại rất cảm thông, thân mến và cùng chia sẻ nỗi bất hạnh của quê hương, dân tộc.

Vì thế, tôi xin phép Nhị vị Thi sĩ để được in hai bài thơ của Quí vị trong tập thơ của tôi. 

Vì không biết liên lạc với Quí vị bằng cách nào nên tôi phải gởi lời nhắn này lên DĐ. Mong những lời nhắn này đến tay Nhị vị và rất mong được biết ý kiến của Nhị vị.

Kính chúc Thi sĩ Nguyễn Cung Thương - Văn Quảng và tất cả Quí Vị sức khoẻ, an lành.

Trân trọng,

Ngô Minh Hằng


GỬI SÚNG CHO TAO
(Thơ Nguyễn Cung Thương, Sàigòn, VN



Tao cụt một chân một tay,
Nhưng còn một tay
Viết thư giùm cho thằng mù hai mắt
Nghe nói ở xứ người chúng mày "cày"
như trâu
Nhưng không quên đồng đội
Chia đô la cho chúng tao, như chia máu ngày nào
Tao cũng sớt cho mấy thằng bạn: phế binh Việt Cộng!
Chúng cũng què đui sứt mẻ như nhau
Bởi đảng của chúng bây giờ là lũ đầu trâu..

Có điều tao không thể hiểu
Bao nhiêu năm qua
Chúng mày cứ mãi dặn dò
Thế giới văn minh, đừng làm gì bạo động
Liệu chúng mày có thể hoà hợp được không
Với lũ kên kên hổ báo?
Những con thú cực kỳ giầu có
Mang " thẻ đỏ, tim đen "
Nợ Nga, sợ Tầu, lạy Mỹ
Với quan thầy cúc cung tận tụy
Quay về đàn áp dân đen
Chúng đóng đinh Jesus lần nữa
Bịt Miệng Cha trói Phật nhốt Sư quản lý chùa

Chúng tao lết lê trên thành phố Cáo Hồ
Nên biết rõ từng tên đại ác
Trên bàn tiệc máu xương dân tộc
Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu
Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh !
Chúng ta sẽ tỉa từng thằng
Đất nước cần nhiều "quốc táng"
Bớt được mạng thằng Cộng Sản nào
Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này
Còn có chút sáng láng hơn

Hãy gửi tiền cho những nhà tu
Để họ mở cửa nhà tù
Còn chúng tao là chiến sĩ
Hãy gửi về cho chúng tao vũ khí
Thằng cụt tay sẽ chỉ cho thằng mù mắt
bấm cò
Thằng còn chân sẽ cõng thằng què quặt
Trận chiến sau cùng này sẽ không có
Dương Văn Minh 

Nguyễn Cung Thương, Sàigòn, VN

30/8/2007

  

QUÀ GỞI CHO ANH

(Đáp bài GỞI SÚNG CHO TAO"
của Chiến Sĩ Nguyễn Cung Thương- Việt Nam)

Anh Nguyễn Cung Thương ơi
Đọc thơ anh mà tôi bật khóc
Bởi những lời thơ trào ra từ tim, từ óc
Hiếm hoi hơn châu ngọc
Nhưng lại sắc như dao
Anh nhắn bạn rằng: "Gởi Súng Cho Tao!"
Bởi anh thấy Việt Nam hơn tám chục triệu đồng bào
Đang khốn cùng dưới bàn tay ác quỉ
Anh cần súng vì anh là chiến sĩ
Yêu quê hương trong dũng cảm, tự  hào
Ôi, đó tiếng thơ hay lời sông núi thét gào
Mà mạnh hơn triệu lần phòng không đại bác
Và thơ đã hoá thân
Vượt ngoài vùng kiểm soát
Để biến thành quân hành, điệu nhạc
Làm muôn người, dòng nhiệt huyết trào dâng

Anh chiến sĩ ơi
Từ dạo quê đau bởi lũ vô thần
Lần thứ nhất tôi được cười trong hân hoan
mắt lệ
Tôi vẫn nghĩ rằng Việt Nam phải có ngày vượt qua dâu bể
Và Đống Đa sẽ thắm lại mùa xuân
Nhưng tôi gởi chi ...
Vì thứ anh cần
Lại chưa hẳn đã là điều nhất thiết
Bởi thưa anh
Không súng đạn nào mạnh hơn lòng dân đoàn kết
Không bạo lực nào giết được niềm tin
Không sự thật nào mãi mãi bị vùi quên
Vì khi tám chục triệu người Việt Nam đồng loạt vùng lên
Thì bạo quyền phải tan thành bụi đất

Quà gởi anh ư ?
Món quà cần nhất
Là TRÁI TIM VIỆT NAM YÊU QUÊ HƯƠNG NỒNG NÀN CHÂN THẬT 
Của giống Tiên Rồng
Chứa đầy máu đỏ
Chứa tình người Việt Nam kiên cường gắn bó
Để anh tặng khắp ba miền

Bởi đến lúc
Cán bộ, công an tỉnh giấc thụy miên
Quân đội, người tu, trí thức
Công nhân, đảng phái, sinh viên
Cùng dân lành toàn quốc
Đập tan bánh vẽ bùa mê
Cả những cán binh đảng thải họ về
Cũng đem mớ huy chương vứt vào sọt rác
Bởi đến lúc
Người nắm tay người cất cao tiếng hát
Tiếng hát Tự Do, Hạnh Phúc, Nhân Quyền
Lá bùa bác Hồ sẽ chẳng còn thiêng
Đảng và đoàn cũng không còn âm hưởng
Những oan hồn từ lâu vất vưởng
Cũng cười vui trên cõi thiên đường

Đã đến rồi
Ngày hoàng đạo của quê hương
Ngày thực sự ấm no, công bằng hạnh phúc
Không đổ máu và không bằng bạo lực
Mà bằng đoàn kết, niềm tin
Bằng tám chục triệu con người có những trái tim
Như anh, kiên cường, bất khuất
Và yêu quê hương Việt Nam trung thành, chân thật...

Phải không, anh Nguyễn Cung Thương ?!


Ngô Minh Hằng
 1.9.2007



Xin Bà Con Bên Đó
Phóng Sinh Cho Chúng Tôi !

anh Cung Thương: "gởi súng chotao!" (1)
chị Ngô Minh Hằng: "xin gởi trái tim!" (2)  


Anh Chị ! Hằng - Thương mến,
thơ anh, thơ chị nấu chín nỗi đau tôi
nhưng mà,
tôi dị ứng súng đạn lấy gì chia cái anh đòi
tim tôi sợ đòn roi, quắt như cau khô, làm
sao theo chị?
Sài Gòn bụi bậm pha son phấn, lừa mị
tương lai
Hà Nội ngột ngạt, phẫn nộ, cuộc hiếp dâm quá dài
thơ anh, thơ chị làm tôi mất ngủ
đêm thao thức, ngày thơ thẩn, tôi tự nhủ…
ba gói mì ủ trong túi cả tuần rồi
đến chỗ dân oan, vài chục người ngơ ngác, họ khác gì tôi
chợt trong đầu "đàn bò vào thành phố…"
tôi điên lên, quên sợ
ba gói mì đến tay họ, vượt bọn công an
khiếp như vừa quăng lựu đạn
ơ ! tôi có gì vi phạm?

thưa anh Thương,
làm như tôi vừa chia thuốc nổ với những người tôi hằng thương hằng nhớ
thưa chị Hằng
hãy mua dùm tôi một rổ cau khô thật tốt
tháng 9 này tiền đình Liên Hiệp Quốc
trái tim chúng tôi đó, nắm cho chặt, xin chị giúp chúng tôi
từng quả một
ném thẳng vào mặt nó!
ném thẳng vào mặt nó!
xin bà con bên đó
mỗi người một quả! phóng sinh chúng tôi! phóng sinh chúng tôi!
triệu trái tim ở nhà sẽ cởi trói mở ra đón mặt trời
mùa tự phát ! mùa tự phát !
không cần xe tăng tàu bò cho ngày toàn dân ca hát
cả nước vũ trang: mỗi nắm tay là súng, mỗi trái tim là đạn
đồng loạt xông trận: những vòng tay ngập hoa tươi, những nụ cười tràn nước mắt, ngày vui !

bà con ơi! trong ngoài đồng khởi !

Sàigòn, ngày 3/9/2007
Văn Quảng

Tái bút:
xin gởi riêng Cung Thương
hãy dành máu, dành đạn
sẽ có ngày tôi cõng, anh bắn
khi tổ quốc phát lệnh: Bản Giốc! (3

Lời nhắn xin gởi đến thi sĩ Trần Ngọc Nguyên Vũ


Lời nhắn xin gởi đến thi sĩ Trần Ngọc Nguyên Vũ

(Vị nào quen biết thi sĩ Trần Ngọc Nguyên Vũ, xin giúp chuyển. Nmh xin cảm ơn.)

Thưa thi sĩ Trần Ngọc Nguyên Vũ,

Năm 2002 Ngô Minh Hằng có gởi lên DĐ bài thơ tên "Hỡi ta, Ta Phải Làm  Gì?" và được thi sĩ gởi lại bài thơ " Gởi Người Chưa Gặp" và tôi có đáp lại bằng bài :" Gởi Người Tôi Gặp Trong Thơ"( Tất cả ba bài thơ đó tôi xin kèm theo trong email này.)

Nay, tôi có ý định in thơ và chọn ba bài thơ này để in vì muốn ghi lại giai thoại đẹp của Thơ.  Trong đó có bài thơ  " Gởi Người Chưa Gặp" của Thi sĩ nên tôi xin phép Thi sĩ để được in trong tập thơ của tôi.  Vì không biết liên lạc với Thi sĩ bằng cách nào nên tôi phải gởi lời nhắn này lên DĐ. Mong những lời nhắn này đến tay Thi sĩ và rất mong được biết ý kiến của Thi sĩ.

Vị nào quen biết thi sĩ Trần Ngọc Nguyên Vũ, xin giúp chuyển . Nmh xin chân thành cảm ơn.

Kính chúc Thi sĩ và tất cả Quí Vị sức khoẻ, an lành.

Trân trọng

Ngô Minh Hằng


HỠI TA, TA PHẢI LÀM GÌ ?

(Gởi các anh cán bộ, đảng viên, quân đội nhân dân các cấp,
 bị lợi dụng lòng yêu nước và đồng bào Việt Nam mọi giai tầng, mọi lứa tuổi )


Hỡi anh đảng viên các cấp
Vẫn từng yêu mến non sông
Mất đi Nam Quan, Bản Giốc
Hỏi anh, lòng có đau lòng ?
                 *
Hỡi anh, cán binh, bộ đội
Cả đời gìn giữ quê hương
Mà nay Nam Quan, Bản Giốc
Về người, anh có đau thương ?
                  *
Hỡi em, các sinh viên trẻ
Tương lai, rường cột sơn hà
Mất rồi, Nam Quan, Bản Giốc
Em ơi, lòng có xót xa ?
                  *
Hỡi bác nông phu cày cuốc
Cuộc đời là mảnh đất nâu
Than ôi, Nam Quan, Bản Giốc
Mất đi, lòng bác có  sầu ?
                  *
Hỡi những con dân nước Việt
Biết chăng, đảng cắt dâng người
Non sông, máu xương, cơ nghiệp
Ông cha xây dựng bao đời
                  *
Đảng đem Nam Quan, Bản Giốc
Và vùng lãnh hải, bán đi
Đảng phản quê hương, nòi giống
Hỡi ta, ta phải làm gì ???
                  *
Hỡi anh, mọi tầng, bộ đội !
Hỡi người, các cấp, đảng viên !
Hỡi em, học sinh, mọi tuổi !
Hỡi dân, ở khắp ba miền !
                  *
Có nghe sơn hà rung chuyển
Bởi người bán nước đấy không ?
Bên nhau, hỡi toàn dân Việt
Đứng lên, đòi lại núi sông !
                  *
Đứng lên trị phường bán nước
Là làm nhiệm vụ công dân
Đứng lên xóa đời bạo ngược
Là ta xây dựng,  góp phần
                  *
Không ai có quyền quay mặt
Khi mà sông núi đau thương
Không ai có quyền chia cắt
Dâng người tài sản quê hương !!!


Ngô Minh Hằng
27.4.2002



Thơ Trần Ngọc Nguyên Vũ


GỞI NGƯỜI CHƯA GẶP


Gởi anh một người chưa gặp
Đôi dòng tâm sự mênh mang
Tôi suốt một đời xuôi ngược
Đọc thơ anh thấy bàng hoàng.
                  *
Những lời chân thành tha thiết
Nghe đau buốt nhói con tim
Tưởng như lời người tri-kỷ
Mình đang mỏi mắt trông tìm.
                  *
Anh hỏi những người dân Việt
Trong, ngoài hai chữ phân minh
Đất nước đang cơn hoạn nạn
Có ai nghĩ đến riêng mình.
                  *
Chung một niềm đau dân tộc
Nào đâu phải của riêng ai
Giang sơn Tổ Tiên bồi đắp
Vào tay một lũ vô loàị
                  *
Đem đất dâng người: "Phản quốc!"
Đăng Dung dòng sử nhuốc nhơ
Bây giờ nước nghèo: "Bán nước!"
Ôi tuồng trán bóng mặt trơ!
                  *
Nhìn dẫy Trường Sơn quằn quại
Biển Đông giẫy giụa kêu gào
Mà thấy lòng đau thương hận
Dạ nào chẳng thấy nao nao ?
                  *
Là dân con Hồng cháu Lạc
Tuổi thơ học sử nước nhà
"Nam Quan Cà-Mâu một dải"
Bây giờ đọc thấy xót xa!
                  *
Người xưa bình Chiêm, phạt Tống
Dốc lòng giữ đất ông cha
Vó ngựa trưòng chinh đời Lý
Bắc, Nam rung chuyển sơn hà.
                  *
Lời hịch Đức Trần HưngĐDạo
Gươm thiêng Thái-Tổ hậu Lê
Voi thần Quang-Trung Nguyễn Huệ
Ngàn sau vẫn một câu thề.
                  *
Tôi cũng như anh trăn trở
"Hỡi ta ta phải làm gì?" (*)
Ngọn đuốc tiền nhân để lại
Muôn đời soi tỏ hướng đị
                  *
Xin hẹn một ngày gặp gỡ
Quê-hương vang vọng tiếng cười
Mình sẽ cùng nhau vun xới
Cho đời mai hậu vui tươị


Trần Ngọc Nguyên Vũ


Chú thích của Trân Ngọc Nguyên Vũ : (*) Thơ Ngô Minh Hằng



GỞI NGƯỜI
TÔI GẶP TRONG THƠ

(Để đáp lễ thi phẩm "Gởi Người Chưa Gặp"
Của thi sĩ Trần Ngọc Nguyên Vũ )


Sáng nay đọc thư anh gởi
Mà lòng ấm giữa mùa Thu
Cảm ơn bài thơ anh tới
Chia sầu đất nước âm u...
                  *
Tôi viết vần thơ hồi đáp
Gởi người tôi gặp trong thơ
Trên bước tha hương lưu lạc
Gặp đây âu cũng tình cờ !
                  *
Thơ anh từng dòng chân thật
Từng lời nghe đến xót xa
Lỡ sinh vào thời tao loạn
Trái tim gánh nặng sơn hà
                  *
Lời thơ, vang từng trang sử
Ý thơ sáng những đường gươm
Ông, Cha, anh hùng, liệt nữ
Xin đừng phai nhạt màu gương...
                  *
Đọc thơ mà tôi xúc động
Khi chung mối hận quốc thù
Khi chung nhịp cầu lý tưởng
Ngày về chung một ước mơ
                  *
Sáng nay bài thơ anh đến
Như dòng tâm sự gởi trao
Mắt rưng lệ hờn vong quốc
Nhưng lòng rộn rã chiêm bao
                  *
Chiêm bao một ngày xuân thắm
Cờ vàng quê mẹ tung bay
Ta cười, nhìn quê rợp nắng
Vui nao hơn nỗi vui này....

Ngô Minh Hằng
5.11.2002